Chương 1746

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Đăng vào: 1 tháng trước

             

“Còn nữa… cảm ơn anh.”

Lệ Nghiêm nghe thấy lời cảm ơn đó mà không đáp lại được, miệng há hốc, nhưng… không thể nói thêm được lời nào.

Anh cúp máy, đau đớn nhắm mắt lại Thứ hạnh phúc anh không thể mang lại cho em, anh hi vọng người khác có thể làm được điều đó, cho em những gì em muốn.

Chỉ mong em hạnh phúc, chỉ mong có người tắt đèn lúc em ngủ, có người cầm ô che mưa cho em, có người bảo vệ em, đi cùng em đến bạc đầu.

Lý Hoàng Pháp sau một hồi điều tra liền biết được rằng Cố Yên đang uống rượu một mình trong quán bar.

Khi anh đến, cô đã say rồi Cũng có một vài người ác ý vây quanh, ý định sàm sỡ cô.

Lý Hoàng Pháp vội vã bước tới, bảo vệ Cố Yên ngăn cản những ánh mắt của những người khác.

“Chậc chậc chậc, người anh em này cũng đến đây tranh thủ sao? Mặc kệ ai đến trước đến sau, không thấy tôi là người tới trước sao?”

“Tôi là người tốt, anh có muốn tâm sự với tôi chuyện gì đến trước đến sau hay không?

Hay là cần tôi mời anh đến đồn cảnh sát uống trà?”

Khi bên kia nghe thấy anh nhắc đến ba từ đồn cảnh sát, hẳn lập tức dừng lại và bỏ đi Nhìn bộ dạng say xỉn của Cố Yên, trái tim anh đau đớn dữ dội.

Khi Hứa Minh Tâm đến hỏi sự tình của Lệ Nghiêm, anh đã cố lảng tránh.

Anh cũng biết đây là bí mật quân sự, cho dù từ góc độ pháp lý hay vì cá nhân, anh đều không muốn nói cho Cố Yên sự thật.

Đây là cơ hội cuối cùng của anh, nếu thất bại thì anh… sẽ vĩnh viễn ra đi Cô đang nằm trên quầy bar, lông mi ướt đầm, rõ ràng là đã khóc rất nhiều.

Nhưng vẫn thều thào, chửi bới.

“Lệ Nghiêm… tên khốn kiếp, sao có thể đối xử với tôi như thế này. Tôi… tôi là loại người như vậy trong mắt anh?”

“Tôi Cố Yên… Tôi dám yêu dám hận, tôi yêu anh… và hận anh…”

“Lệ Nghiêm, tại sao phải tìm anh, tại sao phải nhớ tới anh, ký ức trước đây của chúng ta đã từng rất hạnh phúc. Nhưng bây giờ, lại rất đau…”

Khi Lý Hoàng Pháp nghe thấy điều này, trái tim của anh như muốn vỡ ra.

Khi nào cô có thể rơi nước mắt vì anh, hận anh và yêu anh chứ?

Anh cống cô trên lưng, cô nhận ra gì đó liền nheo mắt.

“Anh… Anh là…”

“Lý Hoàng Pháp”

“Lý Hoàng Pháp… sao anh lại ở đây? anh đi uống rượu với em à?”

“Để anh đưa em về nhà”

“Không… không, em không muốn về nhà”

Khi nghe điều này, cô trở nên xúc động, vật vã trên lưng anh.