Chương 690: Chiến với chân linh cảnh đỉnh phong!(2)

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 1 tháng trước

             

– Che dấu thực lực sao? Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, trong mắt lại tràn đầy chiến ý: “Như vậy là tốt nhất!”

Ầm ầm! Ầm ầm!

Thi triển sinh nguyên thuật! Không gian thuật!

Vút! Vút! Vút!

Từng thanh trường kiếm bay ra, chừng mấy nghìn thanh, không ngừng bay múa.

– Đi!

Diệp Tinh vung tay phải lên, nhất thời tất cả từng thanh trường kiếm đều bay về phía yêu thú mãnh hổ.

Hắn vừa rồi rõ ràng cảm giác được ảo ảnh cự hùng kia cũng không tính là mạnh, cho nên cũng không có bộc phát ra thực lực cường mạnh gì.

Từng thanh trường kiếm bay múa, cơ hồ chiếm một khu vực lớn đài đấu võ, nhìn qua cực kỳ chấn động!

Theo kiếm bay múa, từng cỗ khí thế dao động khủng bố không ngừng bộc phát ra, bao trùm bốn phía.

“Đây là loại công kích gì? Dao động so với bàn tay lúc trước còn mạnh hơn!”

“Diệp Tinh vừa rồi cũng đang che dấu thực lực!”

“Làm sao có thể? Uy lực của bàn tay khổng lồ kia còn chưa phải mạnh nhất sao?”

Mọi người vây xem phía dưới nhìn chiến đấu.

Sau khi Khôn Lôi triển lộ ra thực lực mạnh hơn, thực lực Diệp Tinh cũng theo đó mạnh hơn!

“Oa, công kích này quá tàn khốc.” Hai mắt Nguyên Lệ Văn tỏa sáng nhìn từng thanh trường kiếm bay múa trên đài, trong mắt đều lấp lánh ánh sao.

Theo cô thấy, phương pháp chiến đấu này rất hấp dẫn người khác.

“Thực lực của Diệp Tinh không ngờ lại khủng bố như vậy…”

Bên cạnh Nguyên Lệ Văn, Tử Thược khiếp sợ mà nhìn, cảm thụ được từng cỗ áp bách khủng bố trong đó!

Mặc dù biết Diệp Tinh mạnh, nhưng dù sao cũng chưa từng chân chính cảm thụ qua, hiện tại bà ta chắc chắn nếu như mình tiến lên một bước nữa có thể 1% cũng không nhất định có thể ngăn cản được kiếm trận này.

Người thanh niên lúc trước bị bà ta mắng một câu cũng không dám nói kia hiện tại đã có thực lực miểu sát bà ta rồi!

“Lúc này mới qua bao lâu chứ?” Tử Thược thở dài một hơi trong lòng.

– Là kiếm trận Vạn Huyền!

Nguyên Lam nhìn thấy rất nhiều trường kiếm xuất hiện, trong mắt chớp động hào quang.

Ông ta đối với những khả năng khác có thể không biết,nhưng đối với kiếm trận Vạn Huyền lại hiểu rõ rất nhiều.

Trước kia ông ta xem tuyển chọn thiên tài của thành Thời Không đã từng thấy Diệp Tinh sử dụng qua kiếm trận Thập Huyền.

Trong thời gian ngắn, hiện tại Diệp Tinh đã nắm giữ được kiếm trận Thiên Huyền, hơn nữa còn đều sắp hoàn toàn nắm giữ hết tất cả kiếm trận rồi!

Tốc độ tiến bộ này tuyệt đối kinh người!

Ở hư không cảnh mà có thể nắm giữ sâu như vậy, có thể tưởng tượng ra thiên phú không gian, thiên phú sinh mệnh của Diệp Tinh khủng bố cỡ nào!

……

Vút! Vút! Vút!

Trên đài đấu võ, từng thanh trường kiếm không ngừng bay múa, sau đó trực tiếp nghênh đón ảo ảnh cự hùng kia.

“Rống!”

Yêu thú mãnh hổ rống lên một tiếng, sau đó không ngừng bay tới chỗ Diệp Tinh, đồng thời từng luồng khí lưu màu đen tràn ra, khu vực chung quanh không ngừng rơi vào trong đó.

Ầm ầm!

Mà bóng dáng Khôn Lôi cũng bạo động, trong tay ông ta xuất hiện một thanh chiến đao thật lớn, không chút do dự đánh về phía Diệp Tinh.

– Bộc phát ra toàn bộ thực lực rồi sao? Diệp Tinh nhìn Khôn Lôi.

Hắn đứng ở trong hư không, tay phải vung lên, dường như trong nháy mắt một vài thanh trường kiếm vây quanh yêu thú mãnh hổ, bắt đầu không ngừng chém vào nó.

Mà những trường kiếm còn lại nhanh chóng tổ hợp lại, tạo thành một thanh cự kiếm, trực tiếp tập kích Khôn Lôi.

Vút!

Sắc mặt Khôn Lôi khẽ biến, vội vàng huy động chiến đao.

Đao mang màu đen đánh ra, cắt qua chân trời, nhanh chóng đánh tới chỗ cự kiếm!

Đao mang cùng cự kiếm va chạm trong chốc lát.

Keng!

Va chạm dao động kinh khủng bao trùm bốn phía, hư không run rẩy, khí lưu màu đen, khí lưu màu trắng bốc lên, thậm chí rất nhiều thanh niên phía dưới đài đấu võ không chịu được lui về phía sau.

– Ngăn cản cho ta! Khôn Lôi gầm nhẹ.

Sau đó trong hư không đao mang màu đen biến mất, mà cự kiếm màu trắng cũng phân tán ra.

– Ngưng!

Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, trường kiếm còn lại đánh tan ảo ảnh yêu thú mãnh hổ, sau đó rất nhiều trường kiếm lần nữa ngưng tụ lại, cự kiếm mang theo dao động kinh khủng, trực tiếp đánh tới chỗ Khôn Lôi.

Khôn Lôi cũng nhanh chóng huy động chiến đao, đánh tới.

– Keng! Keng!

Ở trong tầm mắt mọi người, hai công kích không ngừng va chạm vào nhau, hư không run rẩy. Người xung quanh hoàn toàn cảm nhận được dao động va chạm khủng bố này.

“Quá mạnh! Diệp Tinh quá mạnh!”

“Đây chính là thiên tài đỉnh cấp chân chính của nhân tộc sao?”

“Ở hư không cảnh liền đạt tới trình độ này, chờ đến khi Diệp Tinh đột phá đến chân linh cảnh, có lẽ ngoại trừ cường giả bất tử cảnh ra cũng không có ai là đối thủ của hắn nhỉ?”

Mọi người thán phục nhìn.

Hư không cảnh mà có thể bộc phát ra thực lực khủng bố như vậy, đây tuyệt đối là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.

“Diệp Tinh.” Trên đài đấu võ, Khôn Lôi gầm nhẹ: “Thực lực của ngài quả nhiên cường đại, nhưng ngài sẽ chống đỡ không được bao lâu đâu, nếu nói về lực tiêu hao, ngài tuyệt đối lớn hơn ta.”

Ông ta dù sao cũng ở chân linh cảnh, dẫn đầu Diệp Tinh một đại cảnh giới.

Thực lực bọn họ hiện tại tương đương, thế nhưng nếu tiếp tục chiến đấu, Diệp Tinh nhất định sẽ thất bại.

“Cái này cũng không nhất định đâu.” Nghe vậy, Diệp Tinh bình tĩnh nói.