Chương 688: Khiêu chiến 2

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 1 tháng trước

             

Khí thế khủng bố dao động bộc phát, áp bách bốn phía, dưới khí thế dao động này, thân thể của lão giả Khôn Lôi căn bản không chịu nổi, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

“Khí thế dao động thật khủng bố!”

“So với gia chủ còn mạnh hơn! Thực lực của vị cường giả này nhất định vượt qua gia chủ!”

Xa xa mọi người cũng cảm nhận được dao động ngập trời này, sắc mặt khẽ biến.

“Diệp Tinh đại nhân.” Sắc mặt Nguyên Lam cũng khẽ biến, vội vàng nói.

“Mặc Uyên tiên sinh.” Diệp Tinh nhìn Mặc Uyên một cái.

– Hừ!

Mặc Uyên hừ lạnh một tiếng, âm thanh cơ hồ vang lên trong lòng mọi người.

Sau đó khí thế dao động khủng bố này chợt biến mất, tất cả mọi người chỉ cảm giác trên người đều có mồ hôi lạnh, tất cả đều kính sợ nhìn vị trung niên râu dài phía sau Diệp Tinh.

Đó là tồn tại còn cường đại hơn so với gia chủ bọn họ!

Nhìn lão giả tóc bạc trước mắt, sắc mặt Diệp Tinh vẫn bình tĩnh như cũ, hắn hơi suy nghĩ một chút nói, “Ông muốn ra mặt thay đồ đệ ông?”

Hắn vẫn còn một chút ấn tượng với Kim Vũ, thiên phú hắc ám của hắn vẫn là bản sao của Kim Vũ đây.

“Nếu Diệp Tinh đại nhân không muốn, coi như ta chưa nói gì.” Khôn Lôi lắc đầu.

“Thầy.” Trong đám người phía dưới, Kim Vũ nhìn Khôn Lôi, hơi nắm chặt nắm đấm.

Những người khác không biết, nhưng anh ta lại biết vì sao Khôn Lôi muốn khiêu chiến Diệp Tinh, bởi vì anh ta đã từng nói muốn biết mình và Diệp Tinh rốt cuộc chênh lệch bao nhiêu.

Hiện tại anh ta tự nhiên không có tư cách giao thủ cùng với Diệp Tinh, thế nhưng thầy có thể.

Dưới ánh mắt của mọi người, Diệp Tinh mỉm cười nói, “Tôi có thể chấp nhận khiêu chiến của ông, nhưng tôi cũng có một yêu cầu. ”

“Yêu cầu gì?” Khôn Lôi nhất thời hỏi.

“Để tôi đi không gian dược viên một mình một chút.” Diệp Tinh mỉm cười nói.

Hắn đi tới nơi này mục đích chính là vì Tức Nhưỡng, căn cứ tình huống hiện tại, khả năng Tức Nhưỡng tồn tại ở không gian dược viên rất lớn.

“Có thể.” Nghe vậy, Khôn Lôi gật đầu.

– Đáp ứng khiêu chiến!

– Thực lực Khôn Lôi trưởng lão ở chân linh cảnh đỉnh phong, đại nhân tài Diệp Tinh ở hư không cảnh đỉnh phong, bọn họ chênh lệch một đại cảnh giới, ba tiểu cảnh giới!

“Không biết ai có thể giành chiến thắng ta?”

“Diệp Tinh đại nhân muốn đi dò xét dược viên á?”

“Bảo vật trong dược viên đã sớm được tìm kiếm xong, Diệp Tinh chẳng lẽ còn định tìm bảo vật khác trong đó? Tìm cây Thiên Tĩnh thứ hai?”

Mọi người nhịn không được nghị luận.

“Đáp ứng rồi?”

Trong đám người, Kim Vũ thấy Diệp Tinh đáp ứng, nắm tay, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Diệp Tinh chiến đấu cùng lão già xấu xa này sao?” Nguyên Lệ Văn tò mò nhìn hai người trên không trung, trên khuôn mặt nhỏ bé tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Đây chính là cường giả chân linh cảnh đỉnh phong, Diệp Tinh có lòng tin đánh bại sao?

Chỉ là trên khuôn mặt nhỏ bé của cô cũng tràn đầy hưng phấn,cô cũng không có hảo cảm gì đối với lão đầu tử Khôn Lôi này, lúc trước cô muốn lẻn vào dược viên lại bị ông ta ném ra, khiến mặt đất thành một cái hố lớn, cô vẫn luôn muốn báo thù nhưng chưa có cơ hội ra tay đây.

Hiện tại cô ước gì Diệp Tinh có thể hảo hảo giáo huấn lão già xấu xa này một chút.

Lúc này Khảm Nguyên, Tử Thược không chú ý tới vẻ hưng phấn trong mắt con gái của mình, Tử Thược đứng ở bên cạnh Khảm Nguyên, trong mắt mang theo một tia phức tạp hỏi: “Ông cảm thấy ai có thể thắng?”

“Ta không biết.” – Khảm Nguyên lắc đầu, thiên phú của Khôn Lôi bình thường, tuy rằng sống rất lâu, thế nhưng lĩnh ngộ đạo tắc cũng không sâu, tất nhiên cho dù lĩnh ngộ không sâu thì cũng là cường giả chân linh cảnh đỉnh phong, hơn nữa chắc chắn có một vài lá bài tẩy.

“Theo tin tức ta biết, Diệp Tinh đã vượt qua tầng thứ chín tháp Đăng Thiên, sau đó đột phá đến hư không cảnh đỉnh phong, thực lực hẳn là cũng có thể đạt tới trình độ chân linh cảnh đỉnh phong.”

“Không nói Khôn Lôi, coi như là ta đi lên, cũng không biết có thể đánh bại Diệp Tinh hay không!”

Nghe vậy, trong mắt Tử Thược càng thêm phức tạp.

……

Trên đài chiến đấu, hai bóng dáng đứng thẳng, một là Khôn Lôi, người còn lại chính là Diệp Tinh.

– Diệp Tinh, Khôn Lôi ta sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được thiên tài tuyệt thế cường đại như ngươi! Khôn Lôi cười to nói.

Giọng nói ầm ầm, giống như sấm chớp vậy.

– Tôi cũng là lần đầu tiên đánh nhau với cường giả chân linh cảnh đỉnh phong! Diệp Tinh mỉm cười nói. Thực tế trước đây hắn quả thật chưa từng giao thủ với cường giả cấp bậc này.

– Vậy thì chiến thôi! Khôn Lôi gầm nhẹ một tiếng. Ánh mắt của ông ta tựa như liếc mắt nhìn Kim Vũ phía dưới.

Ầm ầm!

Trong nháy mắt, từng luồng khí lưu màu đen nồng đậm xuất hiện, sau khi xuất hiện, toàn bộ quang mang trên đài đấu võ tựa như đều trở nên ảm đạm rất nhiều.

Hai loại đạo tắc: đạo tắc hắc ám, đại đạo quang ám là một loại, uy lực không hề thua kém đạo tắc không gian.

Rất nhiều khí lưu màu đen ngưng tụ lại, không ngờ nhanh chóng tổ hợp thành một con quái thú giống như một cụ hùng màu đen.

*Cự hùng: gấu khổng lồ

– Rống!

Cự hùng gầm thét, không ngờ lại trực tiếp bay về phía Diệp Tinh.

Khí thế dao động kinh khủng bộc phát ra, bao trùm bốn phía.

“Khí thế dao động này thật khủng bố!”

“Ta cảm giác mình không có một chút lực ngăn cản nào dưới ảo ảnh của cự hùng này.”

“Không biết Diệp Tinh có thể ngăn cản được hay không đây?”

Mọi người kinh hãi nhìn trận chiến.