Chương 648: Ai thắng ai bại

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 1 tháng trước

             

“Đây là?” Cảm thụ được dao động này, sắc mặt Hỗn Vũ biến đổi, giống như lập tức rơi vào vũng bùn.

– Phanh!

Nhưng mà lúc này anh ta cách Diệp Tinh đã rất gần, hai nhân ảnh ở trong vô số ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người giống như hai ngọn núi khổng lồ va chạm vào nhau.

– Phân thắng bại chưa?

Mọi người nhìn hai người trên đài đấu võ.

Vút! Vút! Vút!

Bỗng nhiên, từng thanh trường kiếm lướt qua, tản ra dao động ngập trời, trong không khí đều truyền đến từng tiếng nổ.

Sau đó hai thân ảnh đồng thời bay ra hai bên, chính là Hỗn Vũ cùng Diệp Tinh, lúc này khóe miệng bọn họ đều có máu tươi chảy ra, khí thế dao động trên người rõ ràng giảm xuống rất nhiều.

– Thế lực ngang nhau!

“Hai người này ai cũng không chiếm ưu thế.”

Mọi người nhìn Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ, cảm thụ khí thế dao động trên người bọn họ. Hỗn Vũ lựa chọn đấu pháp lấy thương đổi thương, nhưng Diệp Tinh lại chọn phòng ngự.

“Lĩnh vực biến hóa?” Bên đài đấu võ, Hỗn Vũ nhìn Diệp Tinh trầm giọng nói: “Ta biết ngươi có thể khống chế lĩnh vực, không nghĩ tới lại mạnh như vậy!”

Vừa rồi lĩnh vực Hắc Diệu của Diệp Tinh chợt co rút lại, anh ta trong khoảng thời gian ngắn không thích ứng kịp, trường kiếm của Diệp Tinh lại xuất hiện rất nhiều, ngăn cản anh ta lại.

Mặc dù anh ta vẫn tạo thành thương tổn cho Diệp Tinh, nhưng thương thế lại có hạn.

– Hủy diệt chi thân của anh cũng rất mạnh! Diệp Tinh lau máu tươi ở khóe miệng, trầm giọng nói.

– Vậy lại làm thêm vài hiệp nữa! Hỗn Vũ gầm nhẹ một tiếng.

Ầm ầm!

Hủy diệt chi nguyên bộc phát, anh ta tiếp tục lướt tới chỗ Diệp Tinh.

– Phanh! Phanh!

Diệp Tinh không chút sợ hãi, toàn bộ khắp nơi trên đài đấu võ đều là va chạm kịch liệt giữa trường kiếm và hủy diệt chi thân.

Mỗi một lần va chạm, khí thế dao động trên người hai người đều sẽ giảm xuống một phần.

Đài đấu võ rung động, thậm chí cũng có chút không chịu nổi công kích liên tục của hai người.

“Quá mạnh! Ta cảm giác mình tiếp cận đài sẽ bị miểu sát!”

“Ta cũng vậy!”

Rất nhiều thiên tài khiếp sợ nhìn đài đấu võ.

Nếu mà tình cảnh chiến đấu nơi này truyền ra ngoài, tuyệt đối không ai tin tưởng đây chỉ là chiến đấu giữa hai đạo tắc cảnh đỉnh phong.

Va chạm kịch liệt tiếp tục, vài phút sau, hai người đều ngừng lại.

Hai bên đài đấu võ, Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ đứng thẳng, lúc này khí thế dao động trên người bọn họ đều giảm xuống hơn phân nửa, cả người thoạt nhìn cũng có chút chật vật.

– Diệp Tinh, ngươi rất mạnh! Hỗn Vũ nhìn Diệp Tinh, trong mắt lộ ra một tia điên cuồng hiếm thấy.

“Tiếp tục chiến đấu cũng có không ý nghĩa gì, hiện tại chúng ta một chiêu định thắng bại đi! Ngươi ngăn cản được, ngươi thắng, không ngăn được, ta thắng.”

“Một chiêu sao?” Diệp Tinh nhìn Hỗn Vũ, cười to nói: “Hỗn Vũ, tôi hiện tại cũng có một chiêu, không biết anh có thể nhận nổi hay không?”

– Vậy thì xem ai mạnh hơn! Hỗn Vũ trầm giọng nói.

Ầm ầm!

Từng luồng lôi điện chợt bộc phát ra, hoàn toàn bao phủ lại toàn bộ thân ảnh Hỗn Vũ.

Khí lưu màu xám bộc phát, sau đó thân ảnh Hỗn Vũ hóa thành một luồng lôi điện, trực tiếp tập kích về phía Diệp Tinh.

– Kiếm trận Thiên Huyền!

Diệp Tinh gầm nhẹ một tiếng, từng thanh trường kiếm không ngừng ngưng tụ lại.

5000 thanh, 6000 thanh, 7000 thanh…

Cuối cùng thậm chí đạt tới 8000 thanh!

Rất nhiều trường kiếm ngưng tụ lại, tổ hợp thành một thanh cự kiếm.

Lúc này cự kiếm này không ngừng run rẩy, nhưng uy lực tản ra trong nháy mắt đạt tới trình độ cực kỳ dọa người.

– Diệp Tinh đang thi triển kiếm trận Thiên Huyền mà mình chưa hoàn toàn nắm chắc!

– Lý giải của hắn đối với kiếm trận này rất mạnh, có thể mạnh mẽ ngưng tụ 8000 thanh trường kiếm!

– Chỉ là thực lực của hắn không đủ, thi triển xong, bản thân sẽ nhanh chóng lâm vào suy nhược!

– Hỗn Vũ tựa hồ đang thi triển bí thuật không xác định, ngưng tụ khí huyết toàn thân, đem công kích của mình tăng lên trên phạm vi lớn.”

Rất nhiều đại đạo chi chủ nghị luận, cũng đang quan sát trận chiến.

Trên thực tế, Diệp Tinh quả thật có thể miễn cưỡng thi triển kiếm trận Thiên Huyền, ngộ tính của hắn cực mạnh, bằng không cũng không có khả năng được đạo chủ Lăng Hằng thu làm đệ tử.

Thời điểm nghiên cứu kiếm trận Thiên Huyền, Diệp Tinh cũng thường xuyên suy tư làm thế nào phát huy ra uy lực mạnh nhất, hiện tại rốt cục cũng thi triển ra.

Nhưng mà thi triển này có hạn chế rất lớn, người khác sau khi tránh né tự nhiên không còn hiệu quả nữa, cho nên không cách nào sử dụng ở thời điểm xông lên tháp Đăng Thiên.

Nhưng Hỗn Vũ lựa chọn cứng đối cứng, anh ta tự nhiên sẽ thi triển công kích mạnh nhất của mình!

Ầm ầm!

Trên đài đấu võ, khí lưu màu xám, lôi điện, cự kiếm hoàn toàn va chạm vào nhau, âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, công kích khủng bố điên cuồng khuếch tán về bốn phía, toàn bộ đài đấu võ trong nháy mắt hoàn toàn bị rất nhiều quang mang bao phủ lại, hoàn toàn nhìn không rõ tình cảnh bên trong.

“Ai thắng vậy?”

Tất cả mọi người đang nhìn quang mang trên đài đấu võ, chờ kết quả cuối cùng.

Dần dần quang mang tản đi, sau đó tình cảnh trên đài đấu võ lần thứ hai bày ra trước mặt mọi người.

Lúc này trên đài đấu võ đủ để chịu được công kích của cường giả chân linh cảnh đỉnh phong này lại xuất hiện từng khe nứt nhỏ, mà ở hai bên khe nứt, hai thân ảnh miễn cưỡng đứng thẳng, khí thế dao động trên người bọn họ cơ hồ hạ xuống cực hạn.