Chương 566: Bái sư

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 4 tuần trước

             

Thông tin về việc Diệp Tinh xông lên được tầng thứ năm, tầng thứ sáu Tháp Đăng Thiên đã gây ra một chấn động lớn, sau đó việc Diệp Tinh đánh bại ảo ảnh Đạo Tắc Cảnh cũng nhanh chóng được truyền ra.

“Tốc độ tiến bộ nhanh như vậy sao.”

“Hiện giờ Hỗn Vũ mới ở tầng thứ bảy, ta cảm thấy nếu cứ giữ tốc độ như vậy, nói không chừng d3 sẽ có cơ hội đuổi kịp Hỗn Vũ.”

“Hai thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện.”

Dường như tất cả thiên tài của bảy trọng thiên đều đang bàn tán.

Lần bạo phát này của Diệp Tinh quả thật đã dẫn tới chấn động lớn.

Diệp Tinh không biết bản thân đã tạo thành ảnh hưởng thế nào, lúc này hắn đang đi trên đường, tìm kiếm những thiên tài lĩnh ngộ Đạo Tắc Vận Mệnh trong bảy trọng thiên.

“Đạo Tắc Vận Mệnh cực kì hiếm gặp, người lĩnh ngộ đạo tắc này cũng ít, ngũ trọng thiên có một người, tam trọng thiên có một người, hiện giờ thiên tài Đạo Tắc Cảnh của thành Thời Không cũng chỉ có hai người có thiên phú như vậy.” Diệp Tinh đọc thông tin.

Muốn học Phân Thân Thuật, cần phải có Đạo Tắc Vận Mệnh, mà trước đó hắn đổi Phân Thân Thuật, chắc chắn cũng đã sao chép, nếu không cho dù có đổi Phân Thân Thuật cũng chẳng có tác dụng gì.

Giờ hắn đã có một trăm triệu điểm Thời Không, có thể chuẩn bị tốt cho Phân Thân Thuật.

“Nhìn kia, là Diệp Tinh.”

“Thiên tài của thành Thời Không trong đợt tuyển chọn này đúng là mạnh, ngoài Hỗn Vũ ra, còn xuất hiện một thiên tài tuyệt thế như Diệp Tinh.”

Trên đường, một vài thiên tài nhìn Diệp Tinh, không nhịn được bàn tán.

Bọn họ không phải là người thông qua cuộc tuyển chọn giữa các thế giới để tiến vào thành Thời Không, mà là thông qua con đường khác.

Có điều, hiện giờ thành Thời Không bồi dưỡng thiên tài Đạo Tắc Cảnh, Hỗn Vũ và Diệp Tinh dẫn đầu tất cả mọi người.

Oành!

Đang nói, bỗng nhiên trong hư không có một luồng dao động mạnh mẽ, sau đó một người đàn ông trung niên thân hình vạm vỡ, trông giống long nhân tộc, trên đầu có một chiếc sừng trên người còn có rất nhiều vảy vàng xuất hiện.

“Khí thế dao động khủng bố quá.”

“Chúa tế thế giới! Người tới là chúa tể thế giới!”

“Không biết tồn tại như vậy tới nơi này làm gì?”

Thấy người tới, trong mắt những thiên tài đó lập tức lộ ra vẻ chấn động.

“Chúa tể thế giới?” lúc này Diệp Tinh cũng nhìn thấy cường giả bỗng nhiên xuất hiện trong hư không trước mặt, lòng kinh hãi.

“Diệp Tinh.” Người đàn ông trung niên long nhân tộc nhìn Diệp Tinh, cười nhẹ nói: “Ta là đạo chủ Lăng Hằng, có ý muốn nhận ngươi làm đồ đệ, không biết ngươi có đồng ý không?”

“Nhận đồ đệ! Vị chúa tể thế giới này tới đây để nhận đồ đệ!”

“Chắc chắn là thiên phú mà Diệp Tinh thi triển ra đã thu hút bọn họ!”

“Không biết Diệp Tinh có đồng ý không?”

“Chắc chắn sẽ đồng ý! Đây là chúa tể thế giới đó!”

Phía xa, những thiên tài đó nhìn tình hình phía bên này, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.

“Thu nhận đồ đệ?” Diệp Tinh nhìn người đàn ông trước mắt, đầu tiên là ngây ra, sau đó trong mắt lộ ra sự kích động, hắn vội vàng quỳ xuống, vô cùng cung kính nói: “Đệ tử ra mắt thầy.”

Đây là chúa tể thế giới cường đại đó, là một tồn tại nắm trong tay một đại đạo hoàn chỉnh, cho dù là cường giả Bất Tử Cảnh thì trước mặt bọn họ cũng không có bất cứ sức chống đỡ nào.

Cung chủ Hạo Nguyên là một bị chúa tể thế giới, thống trị ba nghìn vị diện bao gồm cả Thiên Lan Giới, dưới trướng có ít nhất hàng vạn cường giả Bất Tử Cảnh!

“Trước đây hâm mộ Hỗn Vũ, Vô Ngân được chúa tể thế giới thu làm đồ đệ, giờ đây mình cũng được sự tồn tại như vậy chú ý đến.” Diệp Tinh mừng thầm.

Tất nhiên hắn muốn có một người thầy tốt chỉ bảo.

“Ừm.” Đạo chủ Lăng Hằng nhìn chàng trai đang quỳ bên dưới, khóe miệng lộ ra một nụ cười.

Ông ta vung tay phải, sau đó đư Diệp Tinh rời đi.

”Đồng ý rồi.”

Thiên tài đứng từ xa nhìn động tĩnh phía bên này, tay nắm chặt thành nắm đấm, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.

“Diệp Tinh được chúa tể thế giới nhận làm đồ đệ!”

Chỉ trong thời gian ngắn, tin tức này đã tạo ra một chấn động lớn.

Tất cả các thiên tài đều đang điên cuồng cố gắng, nếu như bọn họ tiến bộ cực lớn, nói không chừng sẽ thu hút sự chú ý của chúa tể thế giới.

Trong một cung điện khổng lồ, đạo chủ Lăng Hằng đưa theo Diệp Tinh xuất hiện trong đó.

“Đây là phủ đệ của thầy sao?” Diệp Tinh liếc xung quanh một chút.

Khu vực này vốn không phải là khu vực của bảy trọng thiên.

“Đạo chủ Lăng Hằng, không biết là vị chúa tể thế giới nào?” trong lòng Diệp Tinh thầm nói, hắn không bết về đạo chủ Lăng Hằng nhiều lắm.

Thực tế, Diệp Tinh không biết được bao nhiêu các vị chúa tể thế giới.

“Diệp Tinh.” Đạo chủ Lăng Hằng nhìn Diệp Tinh.

“Thầy.” Diệp Tinh lập tức vô cùng cung kính nói.

“Ngươi nhìn thấy vết khắc đó trong thế giới Hắc Diệu đúng không? kiếm chiêu và công kích bàn thủ chưởng đó học được khá tốt.” Đạo chủ Lăng Hằng cười nhẹ nói.

Nghe vậy, trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ khiếp sợ, hắn nhìn đạo chủ Lăng Hằng, kinh ngạc nói: “Thầy, vết khắc trên thạch bích đó là do thầy để lại?”

Tin tức về vết trên vách đá đó hắn không nói cho bất kì ai hết, nhưng đạo chủ Lăng Hằng lại nói ra, vậy thì chỉ có một khả năng.

“Ừ.” Đạo chủ Lăng Hằng cười nhẹ, gật đầu nói: “Lúc đó ta vẫn còn là Chân Linh Cảnh, ở thế giới Hắc Diệu đó một thời gian rất dài, muốn tự mình tạo ra công kích bên trong dãy núi, vậy nên đã lưu lại rất nhiều vết khắc. Cuối cùng lúc rời đi đã để lại thành quả của mình tại nơi đó, đó là những gì ngươi đã thấy ở nơi đó.”

Trong lòng Diệp Tinh chấn động, thứ hắn nhìn thấy vậy là lại là do vị đạo chủ Lăng Hằng này lúc đó vẫn còn là Chân Linh Cảnh để lại. hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn đem thứ đồ đó về.

“Chỉ mới ở Chân Linh Cảnh mà đã có thể sáng tạo ra những vết khắc đó.” Diệp Tinh rất kính nể người thầy này của mình.

“Diệp Tinh, ngươi lĩnh ngộ Đạo Tắc Không Gian và Đạo Tắc Sinh Mệnh, đây là hai bí tịch phân tích hai đạo tắc này do ta viết, ngươi có thể xem một chút. Một tháng sau lại tới tìm ta, có gì không hiểu cứ trực tiếp tìm ta hỏi là được.” đạo chủ Lăng Hằng vung tay phải lên, sau đó hai quang cầu liền bay tới.

Diệp Tinh nhận lấy quang cầu, vô cùng cung kính nói: “Cảm ơn thầy ban tặng.”

“Ừ, đi đi.” Đạo chủ Lăng Hằng không nói gì nhiều.

Ông ta vung tay phải, sau đó bóng dáng Diệp Tinh biến mất.

Lần nữa xuất hiện, Diệp Tinh đã trở về nơi ở của mình.

“Chủ nhân, ngài được đạo chủ Lăng Hằng nhận làm đồ đệ rồi!” ảo ảnh số 11 trên đồng hồ của Diệp Tinh xuất hiện, kích động nói.

Nghe vậy, ánh mắt Diệp Tinh chuyển động một chút, sau đó nói: “Số 11, tra một chút thông tin cụ thể về thân phận của thầy.”

Hắn không hiểu rõ lắm về đạo chủ Lăng Hằng.

“Không thành vấn đề!” Số 11 vội vàng nói, rất nhanh đã có rất nhiều thông tin xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.