Chương 542: Phá kén 2

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 4 tuần trước

             

Trong vòng một giây ngắn ngủi, ít nhất một trăm viên Hắc Diệu Thạch trên viên cầu màu đen này đã không còn.

Ầm ầm!

Thi triển đạo tắc không gian, đạo tắc sinh mệnh, Diệp Tinh vội vàng đi áp chế kén đen thần bí, nhưng rất nhiều Hắc Diệu Thạch vẫn hóa thành hắc sắc quang mang không ngừng tràn vào trong cơ thể kén, Diệp Tinh căn bản không ngăn cản được.

Hắn cố gắng thu Hắc Diệu Thạch, nhưng cũng không làm được.

Xoẹt!

Một thanh trường kiếm xuất hiện, trực tiếp đâm về phía kén đen. Nhưng trường kiếm đâm trúng kén đen lại không tạo thành thương tổn gì đối với nó.

Kén đen thần bí không nhúc nhích, tựa hồ rất khinh thường công kích của Diệp Tinh.

– Thật đúng là dầu muối không vào! Diệp Tinh sắc mặt âm trầm.

Tay phải hắn vươn ra, dao động vô cùng khủng bố chớp động, trực tiếp hướng về phía kén đen.

Nhìn thấy Hắc Diệu Thạch không ngừng hóa thành màu xám trắng rơi ra, Diệp Tinh chỉ cảm thấy trong lòng mình đang nhỏ máu, những thứ này đều là hy vọng đổi phân thân thuật của hắn!

Tay phải Diệp Tinh trực tiếp bắt lấy kén, sau đó dùng trường kiếm trực tiếp cắt Hắc Diệu Thạch.

“Rầm rầm!”

Đúng lúc này bỗng nhiên một tiếng vổ vỡ truyền đến, tiếng nổ vỡ này cũng không phải là Hắc Diệu Thạch truyền tới, mà là trên kén đen thần bí.

“Phá vỡ?” Diệp Tinh cả kinh.

Cái kén đen thần bí này vô cùng đặc thù, hắn vô luận dùng phương pháp gì đều không thể phá hư, nhưng hiện tại lại tự động nứt ra một vết nứt.

Ầm ầm!

Sau khi một vết nứt này xuất hiện, bỗng nhiên một đạo dao động khí thế vô cùng khủng bố đánh úp lại, dao động này giống như mãnh thú hoang dã thức tỉnh, một cỗ sát khí kinh người muốn đánh vào trong đầu Diệp Tinh.

“Đây là?”

Sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến, đạo tắc trên người mãnh liệt dao động, ngăn cản sát khí này đánh vào.

Nhưng hắn chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản, mà cái kén đen thần bí kia vẫn đang hấp thu năng lượng bên trong Hắc Diệu Thạch.

– Đáng chết! Sắc mặt Diệp Tinh âm trầm, trơ mắt nhìn Hắc Diệu Thạch không ngừng giảm bớt.

Đây chính là 100 triệu điểm Thời Không, nó không ngừng biến mất ngay trước mắt nhưng Diệp Tinh căn bản lại không có biện pháp ngăn cản!

Thời gian rất nhanh trôi qua một phút, bỗng nhiên những Hắc Diệu Thạch này xảy ra một ít biến hóa, một phần Hắc Diệu Thạch vẫn hiện ra, thế nhưng còn có một chỗ lại có một đoạn màu trắng, giống như xương cốt xuất hiện.

“Đây là… viên đá đeo trên cổ Hình Thạch?” Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, sắc mặt Diệp Tinh hơi biến hóa.

Vật liệu của cả hai đều giống nhau.

Sau khi tảng đá xuất hiện, từng cỗ sát khí không ngừng đánh úp, sát khí nồng đậm so với Hắc Diệu Thạch còn nhiều hơn rất nhiều.

Lúc này trên xương cốt tựa hồ còn tản ra một cỗ dao động kỳ dị.

Xoẹt…

Dao động phát ra, sau đó trên vách đá chung quanh tựa hồ có một viên đá màu đen ngưng tụ.

“Hắc Diệu Thạch?”

Thấy thế, trên mặt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ.

– Trời ạ, nguyên lai Hắc Diệu Thạch này là hình thành như vậy!

Ở trước mắt hắn, tựa hồ mấy viên Hắc Dương Thạch đang chậm rãi hình thành!

Hắc Diệu Thạch sinh ra cùng đống xương trắng này lại có một ít quan hệ.

“Xương cốt này là sinh vật cường đại gì để lại sao? Nếu là sinh ra ở nơi này, vậy 1-2 viên Hắc Diệu Thạch ở những dãy núi khác là tình huống gì? Cũng có quan hệ với sinh vật cường đại này sao?” Diệp Tinh nhất thời xuất hiện rất nhiều ý nghĩ trong đầu. Nếu bởi vì cái xương này mới sinh ra Hắc Diệu Thạch, những ngọn núi khác hẳn là cũng có xương.

Ầm ầm!

Trong lòng đang nghĩ, sau khi xương cốt màu trắng xuất hiện, năng lượng Hắc Diệu Thạch dùng tốc độ nhanh hơn bị kén đen thần bí hút vào trong cơ thể nó.

Lại qua một phút đồng hồ, thậm chí tất cả những Hắc Diệu Thạch kia đều biến mất không thấy.

“100 triệu điểm Thời Không của mình.” Diệp Tinh trong lòng âm trầm.

Hơn 10 nghìn viên Hắc Dương Thạch biến mất trước mắt hắn.

“Rầm rầm!”

Hấp thu xong Hắc Diệu Thạch này, vết nứt trên kén đen thần bí càng lớn, sau đó lại có một cỗ khí tức sinh mệnh nồng đậm tản mát ra, một đôi mắt xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.

– Sinh mệnh trong kén ra rồi!

Diệp Tinh nhìn kỹ, sau đó trong mắt lộ ra một tia khiếp sợ.

Kén đen vỡ vụn, sau đó một con tiểu trùng chỉ có kích thước mười cm, toàn thân hiện ra màu đen, lại chỉ có hai móng vuốt thò đầu nhỏ ra.

“Sâu róm?” Diệp Tinh trợn mắt há hốc mồm nhìn tiểu trùng này.

Sinh vật trước mắt từ kén đen thần bí đi ra rất giống với sâu róm trên trái đất, chỉ có hai chỗ không giống nhau, một là màu sắc toàn thân đều là màu đen, hai là chỉ có hai móng vuốt.

“Hứ! Ngươi mới là sâu róm!” Một âm thanh non nớt vang lên, hai con mắt còn chưa bằng kích thước hạt gạo của con sâu róm giận dữ nhìn Diệp Tinh.

Đồng thời một cỗ sát khí ngập trời từ trên người tiểu trùng màu đen tản ra.

“Ngươi có thể nói chuyện?” Diệp Tinh sửng sốt.

Con sâu này thoạt nhìn rất nhu nhược, nhưng trên người lại tản ra sát khí lớn như vậy.

Chỉ là nghe Diệp Tinh nói xong, tiểu trùng màu đen lại không để ý tới Diệp Tinh, ánh mắt của nó nhìn số Hắc Diệu Thạch còn lại, há miệng.

Xoẹt!

Những Hắc Diệu Thạch kia lại hóa thành một đạo hắc sắc quang mang, không ngừng tràn vào trong cơ thể nó.