Chương 511: Cực hạn của Diệp Tinh 2

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 4 tuần trước

             

Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã trôi qua ba phút.

Trên quảng trường có một thanh niên trực tiếp đứng dậy, anh ta nhìn bốn phía liền thay đổi sắc mặt.

“Ta là người đầu tiên chấm dứt hấp thu năng lượng Hắc Diệu Thạch?”

Bình thường mà nói thực lực càng mạnh, năng lượng hấp thu của Hắc Diệu Thạch càng nhiều, điều này cũng gián tiếp chứng tỏ thực lực của mình tiến bộ ít nhất.

Vút!

Hồn Huyền nắm chặt tay phải, Hắc Diệu Thạch trong tay thanh niên này đã bị thu hồi.

“Nếu không cách nào hấp thu nữa, vậy thì rời khỏi quảng trường đi.” Hồn Huyền phân phó.

– Vâng, tông chủ! Thanh niên không dám cãi lại nhanh chóng rời đi.

Thời gian từng phút trôi qua, càng ngày càng có nhiều người hấp thu đạt tới giới hạn trên, trên quảng trường không ngừng có người đứng dậy, sau đó rời khỏi nơi này.

Lúc này trên quảng trường chỉ còn lại bảy người, mà thời gian đã trôi qua bảy phút.

“Hả? Không Vân này hút hết năng lượng bên trong viên Hắc Diệu Thạch đầu tiên?” Hồn Huyền nhìn Diệp Tinh, trên mặt rõ ràng lộ ra một tia kinh hỉ.

“Vẻn vẹn chỉ bảy ngày, đã hấp thu năng lượng của cả một viên Hắc Diệu Thạch, hơn nữa xem ra còn xa mới đạt tới giới hạn trên.” Hồn Huyền hứng thú nhìn.

Vốn ông ta sẽ không ở lại chỗ này, thế nhưng lại sinh ra hứng thú đối với Diệp Tinh, cho nên chờ đợi thêm một hồi cũng không sao.

……

Trong nháy mắt thời gian lại trôi qua ba phút.

“Hấp thu đã đạt đến bão hòa?” Trên quảng trường, Kim Nguyên mở mắt ra, cảm thụ được năng lượng Hắc Diệu Thạch mà mình hấp thu, trên mặt cậu ta tràn đầy vẻ vui sướng.

“Tiếp tục như vậy, không quá vài năm, ta tất nhiên có thể hoàn chỉnh hấp thu năng lượng của viên Hắc Diệu Thạch thứ ba.”

Kim Nguyên đối với tốc độ tiến bộ của mình vẫn rất hài lòng.

Cậu ta đứng lên nhìn về phía trên đài, cả người lại sửng sốt.

Lúc này không chỉ có rất nhiều trưởng lão ở đây, thậm chí cha, còn có tông chủ Hồn Huyền đều ở đây.

“Tông chủ, cha.” Kim Nguyên nhanh chóng tiến lên phía trước.

“Ừm, không tồi.” Hồn Huyền gật gật đầu với Kim Nguyên, thu hồi Hắc Diệu Thạch trong tay cậu ta.

Kim Nguyên cung kính hành lễ sau đó liền đi tới bên người Mạc Vẫn.

“Cha, các người…” Kim Nguyên nhịn không được hỏi.

“Kim Nguyên, con xem Diệp Tinh kia.” Mạc Vẫn dường như biết nghi hoặc của Kim Nguyên, trực tiếp nói.

Kim Nguyên nhìn về phía Diệp Tinh trên quảng trường, vẫn có chút nghi hoặc.

“Diệp Tinh trong bảy ngày trước hấp thu năng lượng bên trong viên Hắc Diệu Thạch đầu tiên, hiện tại đang hấp thu viên thứ hai.” Mạc Vẫn giải thích.

“Cái gì?” Bảy ngày liền hấp thu một viên?” Trên mặt Kim Nguyên nhất thời lộ ra vẻ khó có thể tin.

Tốc độ hấp thu năng lượng Hắc Diệu Thạch của Diệp Tinh này lại nhanh như vậy.

Bây giờ cậu ta cũng biết lý do tại sao có rất nhiều người ở đây.

Kim Nguyên nhìn Diệp Tinh ngồi xếp bằng trên quảng trường, nắm chặt nắm tay, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

……

Bốn phút lại thoáng qua.

“Hấp thu xong rồi?” Diệp Tinh mở mắt, nhìn Hắc Diệu Thạch trong tay đã mất đi dao động.

Hắn không kịp kiểm tra thực lực, mà là đứng lên nhìn về phía đám người Hồn Huyền.

– Năng lượng bên trong hai viên Hắc Diệu Thạch đều đã hấp thu xong rồi!

“Quá nhanh! Tốc độ này quả thực kinh người!”

“Nhìn bộ dáng của Không Vân rõ ràng chưa đạt tới bão hòa! Hắn còn có thể tiếp tục hấp thu Hắc Diệu Thạch!”

……

Mọi người nhịn không được nghị luận, nhìn về phía Diệp Tinh, trong mắt khó nén khiếp sợ.

“Nhanh như vậy liền hấp thu xong toàn bộ hai viên?” Kim Nguyên nhìn chằm chằm Diệp Tinh.

Cậu ta lần đầu tiên hấp thu Hắc Diệu Thạch còn không đến hai viên, hơn nữa tốc độ hấp thu hoàn toàn không thể so sánh với Diệp Tinh.

– Không tồi, Không Vân, đây là hai viên Hắc Diệu Thạch, ngươi tiếp tục hấp thu! Hồn Huyền nhìn Diệp Tinh, mỉm cười nói.

Ông ta ngược lại muốn xem rốt cuộc Diệp Tinh có thể hấp thu bao nhiêu viên.

– Cảm tạ tông chủ! Nắm hai viên Hắc Diệu Thạch mới, Diệp Tinh kích động nói.

Hắc Diệu Thạch ở nơi khác không nhiều lắm, nhưng ở Hắc Diệu Tông vẫn còn rất nhiều.

– Tiếp tục hấp thu!

Diệp Tinh nắm Hắc Diệu Thạch, vận chuyển đạo tắc bắt đầu hấp thu.

Khí lưu màu xám trong đầu hắn dao động, một bộ phận nhỏ dung nhập vào trong máu, nhất thời năng lượng bên trong viên Hắc Diệu Thạch này điên cuồng dung nhập vào trong máu của hắn.

Trong nháy mắt lại trôi qua bảy phút.

Viên Hắc Diệu Thạch thứ ba hấp thu xong!

Sau đó Diệp Tinh tiếp tục hấp thu viên Hắc Diệu Thạch thứ tư!

Trên quảng trường lúc này những thiên tài khác đã kết thúc, chỉ có một mình Diệp Tinh vẫn đang hấp thu.

Tất cả mọi người đang nhìn Diệp Tinh, chờ kết quả cuối cùng.

Sau viên thứ tư, viên thứ năm, thứ sáu…

Đợi đến khi viên thứ bảy, Diệp Tinh cảm thấy tốc độ hấp thu của mình lập tức chậm lại.

“Sắp đạt tới bão hòa rồi?” Diệp Tinh trong lòng cả kinh.

Dưới khí lưu màu xám, tốc độ hấp thu của hắn vô cùng kinh người, hấp thu không có bất kỳ khó khăn nào, nhưng hiện tại lại sinh ra cảm giác bão hòa.

– Chẳng lẽ hấp thu những Hắc Diệu Thạch này còn có hạn chế gì sao? Diệp Tinh thầm nghĩ.