Chương 489: Thực lực bạo tăng

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 1 tháng trước

             

Hắn một mực nghiên cứu kiếm trận Bách Huyền, tiến vào tháp đại đạo Tam Thiên lập tức tiếp nhận truyền thừa đạo tắc không gian cùng đạo tắc sinh mệnh, kiếm trận Bách Huyền của hắn trong thời gian ngắn tiến bộ một đoạn.

Chỉ là tiến bộ sau đó không thể nhanh như vậy.

Muốn hoàn mỹ nắm giữ kiếm trận Bách Huyền, Diệp Tinh phỏng chừng ít nhất cần thời gian mười năm hơn.

Những trường kiếm này càng về phía sau càng khó nắm giữ.

– Tiếp tục lĩnh ngộ!

Diệp Tinh ở lại chỗ này, tiếp tục nghiên cứu hai hệ đạo tắc.

……

Thời gian tiếp tục trôi qua, tháng thứ năm trôi qua, Lâm Tiểu Ngư vượt qua cửa ải thứ nhất tháp Đăng Thiên,sau đó Lâm Tiểu Ngư khiêu chiến một thiên tài ngũ trọng thiên, thành công tiến vào ngũ trọng thiên!

Tháng thứ bảy, trong ngũ trọng thiên lại có một vị thiên tài thông qua cửa thứ nhất tháp Đăng Thiên.

Trong tháng thứ mười một, thiên tài thứ tư xuất hiện.

Trong một năm sau đó, liên tục có mười người vượt qua cửa ải đầu tiên của tháp Đăng Thiên.

Thời gian đã trôi qua hai năm, lúc này số lượng thiên tài trên bảng xếp hạng trong tháp Đăng Thiên đã đạt tới hai mươi!

……

Tháp đại đạo thuộc tính không gian, ý thức Diệp Tinh chìm vào trong dòng sông, đang yên lặng lĩnh ngộ.

Thời gian trôi qua hai năm, Diệp Tinh lại chiếm được cơ hội một lần tiến vào tháp đại đạo Tam Thiên.

Xoẹt!

Bỗng nhiên một đạo dao động hiện lên, sau đó bóng dáng Diệp Tinh trực tiếp biến mất.

Thời gian chín ngày truyền thừa đã đến.

……

– Xem xem thực lực thế nào rồi?

Ngũ trọng thiên thành Thời Không, Diệp Tinh ở trong cung điện, hắn đang kiểm tra thực lực của mình.

Xoẹt!

Bỗng nhiên, một đạo tắc không gian bay ra.

– Xé rách!

Trong hư không vang lên từng đạo bạo phá truyền đến, cực kỳ mãnh liệt.

“Đây là?”

Cảm thụ được một chút dao động, trên mặt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ kinh hỉ.

“Thiết cát không gian! Uy lực này thật mạnh! Vượt xa lúc trước, không gian thuật của mình lại tiến bộ một chút!”

Thực lực của Lư Vân Đạt tương đương với hắn, nhưng thời gian nắm giữ phong liệt thuật lại tương đối dài, cho nên lĩnh ngộ đối với nó càng sâu, tại thời điểm khảo nghiệm thành Thời Không cũng đã tiến vào giai đoạn thứ hai, thậm chí thực lực có thể địch lại Vô Ngân, Đồng Mục Sâm!

Hiện tại, không gian thuật của Diệp Tinh không ngừng trải qua lĩnh ngộ, cũng rốt cuộc tiến vào giai đoạn thứ hai!

Thiên phú không gian của hắn không ngừng trải qua sao chép, vốn đang đứng đầu vũ trụ, hiện tại các kỹ năng không gian thuật cũng phát triển rất bình thường.

Vút!

Tay phải huy động, từng đạo trường kiếm không ngừng bay múa, phía trên tản ra dao động rõ ràng cường đại hơn rất nhiều.

“Không gian thuật đột phá lần thứ hai, thực lực của mình tăng lên một mảng lớn, không biết có thể vượt qua tầng thứ hai tháp Đăng Thiên hay không?” Diệp Tinh lộ ra một tia chờ mong trong mắt.

– Đi!

Hắn không do dự, nhanh chóng rời đi ngũ trọng thiên, đi tới tháp Đăng Thiên ở trên quảng trường thật lớn.

– Nhìn kìa, là Diệp Tinh!

“Hắn lại đi tới quảng trường này.”

– Diệp Tinh rất ít khi tới nơi này, chẳng lẽ hắn có nắm chắc vượt qua tầng thứ hai?

“Không thể nào chứ? Ngoại trừ Hỗn Vũ vượt qua tầng thứ sáu, coi như là ba người Vô Ngân, Đồng Mục Sâm, Lư Vân Đạt cũng chỉ vượt qua tầng thứ hai mà thôi. ”

……

Từng thiên tài thì thầm nghị luận.

“Diệp Tinh.”

Đại hán cường tráng Kham Dương nhìn thấy Diệp Tinh, sắc mặt hơi biến hóa, vội vàng tiến lên hỏi: “Diệp Tinh, ngươi tới xông lên tầng thứ hai tháp Đăng Thiên à?”

“Ừm.” Diệp Tinh cười gật đầu.

“Ngươi… Có nắm chắc không?” Kham Dương nhịn không được hỏi, trong lòng có một tia khiếp sợ.

Anh ta biết tính cách Diệp Tinh, trừ phi Diệp Tinh có nắm chắc, bằng không cơ hồ không có khả năng đi tới nơi này.

Nhưng bây giờ thời gian mới trôi qua bao lâu?

“Có một chút.” Diệp Tinh cười cười nói: “Kham Dương, tôi đi trước.”

Hắn nhìn vào tháp khổng lồ, mỉm cười đi vào.

Vừa đi vào tháp Đăng Thiên, bòn dáng Diệp Tinh trực tiếp xuất hiện trong một mảnh không gian thật lớn.

Trong không gian có một con cự trùng không mắt, cả người đen kịt như mực, lúc này trên người còn tản ra từng đạo hắc sắc quang mang.

Theo hắc sắc quang mang phát ra, từng đạo huyễn cảnh công kích cũng là đánh úp lại, muốn ăn mòn nhận thức của Diệp Tinh.

– Khoảng cách lần trước ngươi tiến vào không gian so với hiện tại chỉ có hai năm, ngươi cho rằng mình có thể đánh bại ta sao? Cự trùng không mắt nhìn Diệp Tinh, thanh âm vô cùng chói tai vang lên.

“Không thử làm sao biết?” Diệp Tinh lạnh nhạt nói.

– Kiếm trận Bách Huyền!

Công kích cường đại nhất của hắn nhanh chóng thi triển, một thanh trường kiếm bên người bay múa, bao phủ một mảng lớn khu vực.

“Rất tốt.”

Cự trùng không mắt nói xong bỗng nhiên thân thể dao động, như một cây cột lớn hung hăng nện tới, từng cỗ dao động vô cùng sắc bén bộc phát ra.

– Oanh!

Thân thể trong nháy mắt trực tiếp va chạm vào kiếm trận của Diệp Tinh, một đạo âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, dao động kinh khủng không ngừng tản ra bốn phía.

Kiếm trận của Diệp Tinh xảy ra dao động kịch liệt, công kích này giống như là một con cự mãng va chạm vào một lưới đánh cá, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.