Chương 466: Thiên tài cạnh tranh

Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Đăng vào: 1 tháng trước

             

“Điều này cũng đúng với các đạo tắc khác, ví dụ, đạo tắc thời gian và đạo tắc không gian có thể hình thành đại đạo thời không, đạo tắc sinh mệnh và đạo tắc tử vong có thể tạo thành đại đạo sinh tử, đạo tắc hủy diệt và đạo tắc lôi điện có thể hình thành đại đạo hủy diệt, âm chi đạo tắc và dương chi đạo tắc có thể tạo thành đại đạo âm dương, đây đều là những kiểu kết hợp đạo tắc.”

“Ngoài ra, còn có kiếm chi đại đạo, đao chi đại đạo, thương chi đại đạo, đại đạo thôn phệ, đại đạo sát lục, đại đạo huyễn cảnh, thậm chí cả đại đạo lực lượng, đại đạo công đức, v.v….”

Lỗ Địch thở dài: “Không ai biết có bao nhiêu loại đại đạo vũ trụ, có thể có rất nhiều, rất nhiều đại đạo mới chưa được tạo thành một hệ thống hoàn chỉnh.”

“Và ở Thành Thời Không, có một tòa tháp đại đạo Tam Thiên, trong tòa tháp này có tất cả đại đạo do cường giả nhân tộc chúng ta nắm giữ, hiệu quả cảm nhận ở bên trong đó mạnh hơn gấp trăm lần so với Thất Trọng Thiên.”

“Cái gì? Mạnh hơn gấp trăm lần Thất Trọng Thiên?”

“Vậy thì lĩnh hội đạo tắc không đơn giản như ăn cơm uống nước?”

Nghe vậy, trong lòng rất nhiều thiên tài trong đều kinh sợ.

“Trong Tháp đại đạo Tam Thiên, đạo tắc thậm chí còn hiển hiện hoàn toàn, hiệu quả lĩnh hội đương nhiên rất tốt.” Lỗ Địch mỉm cười.

“Lỗ Địch tiên sinh, làm sao chúng tôi mới có thể vào được trong đó?” Một thiên tài vội hỏi.

Lỗ Địch cười nói: “Rất đơn giản, vẫn là dựa vào bảy Trọng Thiên, thiên tài trong Nhất Trọng Thiên mười năm có thể bước vào tháp đại đạo Tam Thiên một lần, mỗi lần trong thời gian chín ngày. Thiên tài trong Nhị Trọng Thiên tám năm có thể vào một lần, thiên tài trong Tam Trọng Thiên sáu năm có thể vào một lần. Thiên tài trong Tứ Trọng Thiên bốn năm có thể vào một lần, thiên tài trong Ngũ Trọng Thiên hai năm có thể vào một lần, thiên tài trong Lục Trọng Thiên một năm có thể vào một lần, thiên tài trong Thất Trọng Thiên nửa năm có thể vào một lần.”

Mọi người trong lòng đều kinh sợ, điều đó cũng tùy thuộc vào nơi mà bản thân được đãi ngộ.

“Thành Thời Không đào tạo tất cả và đều phụ thuộc vào sự tiến bộ của bản thân, dù thiên phú thấp một chút nhưng có tiến bộ lớn thì tự nhiên sẽ nhận được đào tạo tốt hơn. Dù thiên phú có cao đến đâu nhưng nếu không có tiến bộ thì tất nhiên sẽ bị đào thải. Tài nguyên đều được đặt ở đây, muốn nhận được, không phải dựa vào Thành Thời Không ban cho, mà dựa vào chính bản thân mình.”

Lỗ Địch trưởng lão nhìn về phía đám người nói: “Các ngươi bây giờ đã là thiên tài Tứ Trọng Thiên, sau khi tiến vào nơi mình ở, các ngươi có thể nhanh chóng đột phá tới đạo tắc cảnh. Thành Thời Không của chúng ta có thời gian đào tạo cho thiên tài đạo tắc cảnh là 100 năm, tính ra các ngươi có 25 lần vào Tháp đại đạo Tam Thiên.”

“Đương nhiên, tiền đề này là các ngươi không bị đào thải xuống dưới một Trọng Thiên, tương tự, các ngươi cũng có thể tiến bộ, kéo thiên tài cao hơn một Trọng Thiên xuống, bản thân đạt được càng nhiểu cơ hội truyền thừa của tháp đại đạo Tam Thiên.”

Nhiều thiên tài lắng nghe, trong lòng đều không khỏi nảy sinh một cỗ áp lực.

Chỉ riêng tháp đại đạo Tam Thiên này chắc hẳn đã thu hút rất nhiều thiên tài liều mình cố gắng.

Bởi vì tất cả mọi người đều biết rằng chỉ cần có thể tiến vào Tháp đại đạo Tam Thiên nhiều lần hơn, thì tiến bộ đạo tắc của bọn họ nhất định sẽ nhanh hơn.

“Lỗ Địch tiên sinh, ngoài điều này ra, còn có cơ hội nào khác để vào Tháp đại đạo Tam Thiên không?” Một thanh niên không khỏi hỏi.

“Đúng, nhưng rất khó, đợi các ngươi tới nơi ở của mình thì rất nhanh sẽ hiểu ra thôi.” Lỗ Địch mỉm cười.

Thấy Lỗ Địch nói vậy, mọi người phải dừng chủ đề này lại.

Sau đó, một số thiên tài lại hỏi những câu hỏi khác.

Thời gian trôi nhanh, nửa giờ đồng hồ trôi qua rất nhanh.

“Tới rồi!” Máy phi hành dừng lại, Lỗ Địch xuất hiện trước một cánh cửa khổng lồ cùng mọi người.

Ở những nơi khác, cũng có thể mơ hồ nhìn thấy từng cánh cửa khổng lồ.

Mà ở một nơi xa, một tòa tháp đen khổng lồ, được bao quanh bởi khí lưu hỗn độn trong phần lớn diện tích đứng sừng sững, hông biết lớn như thế nào.

“Thất Trọng Thiên của Thành Thời Không được phân bố tại một khu vực, tất nhiên, khu vực này cũng cực kỳ lớn, cần phải đi tới thông qua trận truyền tống không gian, đó là Tháp đại đạo Tam Thiên quý giá nhất của chúng ta ở Thành Thời Không.” Lỗ Địch mỉm cười.

Tất cả các thiên tài đều nhìn vào tòa tháp đại đạo Tam Thiên, với một tia khao khát trong mắt.

Sau khi nói xong, Lỗ Địch trực tiếp dẫn mọi người vào cửa trước.

Vù vù…

Khung cảnh trước mặt thay đổi ngay lập tức, Diệp Tinh và những người khác bước vào một không gian xa lạ.

Không gian này cực kỳ rộng lớn, toàn bộ bầu trời đều sáng rực, nhưng bên trên sao băng đủ màu sắc cũng không ngừng lướt qua.

“Cảm giác này…” Diệp Tinh cảm nhận một chút.

Hắn cảm thấy cảm nhận về đạo tắc không gian, đạo tắc sinh mệnh của mình đã tốt hơn trước rất nhiều.

“Không gian thật kỳ diệu.”

“Năng lực cảm ngộ của mình dường như đột nhiên mạnh hơn rất nhiều.”

“Đây có phải là môi trường thích hợp để lĩnh hội đạo tắc không?”

……

Những thiên tài xôn xao nói, trên mặt lộ ra vẻ phấn khích.

Môi trường tu luyện ở đây tốt hơn nhiều so với nơi tu luyện trước đây của họ.

“Có vẻ như mọi người đều cảm thấy rằng càng lên cao, môi trường tu luyện càng tốt.” Lỗ Địch mỉm cười.

“Hả? Thiên huyền cảnh?”

“Có vẻ là một thiên tài mới được thu nhận ở thành Thời Không.”

“Lần này nghe nói rằng đã xuất hiện một số thiên tài, một trong số họ là thiên tài tuyệt thế hàng trăm triệu năm mới xuất hiện một lần.”

……