Chương 794

Hổ Tế

Đăng vào: 1 tháng trước

             

Hồ không thể hiện sức mạnh của mình, thực sự cho rằng Dương Tiêu tôi là hello kitty?

Nghe thấy lời nói của Dương Tiêu, đám người mặc đồ đen đều bật cười.

“Ha ha ha ha! Lão đại, thằng nhóc này lại yêu cầu chúng ta quỳ xuống xin lỗi Long Ngũ con chó nhà tang kia, đầu óc của cậu ta là Watt à?”

“Đúng vậy, nhóc, đầu óc của cậu có bệnh à? Biết chúng tôi là ai không? Cho dù thân thủ của cậu giỏi thì như thế nào?

Không lẽ cậu còn có thể đánh lại đám người chúng tôi?”

“Nếu không muốn chết thì lập tức quỳ xuống xin lỗi, nếu không hôm nay ông đây sẽ đánh mày lòi phân!”

Đám người mặc đồ đen nhìn chằm chằm Dương Tiêu với vẻ vui đùa, như thể Dương Tiêu là quả hồng mềm có thể bị bọn họ bắt nạt.

Gã mặt sẹo cầm đầu có hơi tức giận: “Oắt con, là Lương Tĩnh Như cho cậu can đảm dám nói chuyện với tôi như: thế này hả? Tôi đã lăn lộn ở Trung Nguyên hai mươi năm, những thằng oắt cuồng vọng như cậu, bây giờ cỏ mọc trên nắm mồ đã cao ba mét! Nếu không muốn chết thì lập tức quỳ xuống xin lỗi.”

“Lời của tôi chỉ nói một lần, đừng tự tìm nhục!” Dương Tiêu lạnh giọng nói.

Dương Tiêu biết rõ đa số những người này đều là côn đồ do một ông lớn nào đó thuê, chủ nhân thật sự phía sau vẫn chưa xuất hiện, anh không muốn lãng phí thời gian với đám cá rác nhỏ này.

Gã mặt sẹo khit mũi, trên mặt lộ ra một tia nghiêm nghị dữ: tợn: “Oắt con, không biết xấu hổ! Nói thật cho mày biết, ngay cả Long Ngũ ông đây cũng không thèm để vào mắt, mày ở trước mặt tao là cái thá gì? Tốt nhất là ngoan ngoãn quỳ xuống xin lỗi cho tao, nếu không ông đây sẽ khiến mày sống không bằng chết!”

Vừa dút lời, trên mặt gã mặt sẹo tràn đầy vẻ hống hách, như thể trong mắt anh ta Long Ngũ còn không bằng cái rắm.

Điều đáng nói là gã mặt sẹo ra xã hội sớm hơn Long Ngũ, xét về thâm niên, thâm niên anh ta còn cao hơn Long Ngũ.

Mười năm trước, Long Ngũ đột nhiên xuất hiện, thống trị vùng Trung Nguyên, một nhân vân có quyền lực và uy tín, không ai có thể xúc phạm đến rìa của Long Ngũ, cho dủ gã mặt sẹo này đứng trước mặt Long Ngũ cũng bị mờ nhạt.

Tuy nhiên, Long Ngũ đột nhiên biến mát, đám đàn em chia bè kết phái, nháy mắt sức mạnh lớn sụp đỏ.

Mười năm sau, gã mặt sẹo đã là một nhân vật nổi tiếng trong vùng đất xám ở thành phố Trung Nguyên, anh ta đã không để Long Ngũ vào mắt từ lâu rồi.

Biết Dương Tiêu là trợ thủ của Long Ngũ, gã mặt sẹo nhìn Dương Tiêu nhiều hơn với ánh mắt xấu xa.

“Xem ra không thương lượng được?” Dương Tiêu lạnh lùng nói.

Gã mặt sẹo mắt kiên nhẫn, anh ta nhe răng cười: “Xem ra thằng nhóc này ngứa da, các anh em đều lên hét cho tôi, đánh, đánh mạnh vào, đánh thằng nhóc này đến nỗi cha mẹ không nhận ra, đánh thằng nhóc này muốn sống không được muốn chết không xong! “

“Vâng!” Đám người mặc đồ đen mài dao nhìn chằm chằm Dương Tiêu, toàn thân toát ra tà khí mãnh liệt.

Dương Tiêu liếc nhìn cảnh tượng của đám người này, ánh mắt lạnh lùng bắn ra: “Không cần tự hiểu lầm!”

“Tự hiểu lầm? Oáắt con, tao thấy là mày mới tự hiểu lầm! Lên!” Một tên vạm vỡ hét lên.

Anh ta đứng tại chỗ nắm chặt tay hung hăng đập vào đầu Dương Tiêu, nếu là người bình thường bị bọn chúng đánh vào đầu không chết cũng sẽ bị thương nặng.

“Lên?” Đám người đều rơi vào trạng thái tức giận.

Sắc mặt của Dương Tiêu càng ngày càng u ám như có thể vắt ra nước: “Các người tự tìm chết!”

Anh đã lâu không ra tay, lần này vì anh mà Long Ngũ bị thương nặng, lửa giận của Dương Tiêu không có cách nào có thể che đậy được.

“Hừ! Tìm chết? Tao thấy mày mới là người tìm chết!” Tên đàn ông vạm vỡ vừa mở miệng tỏ vẻ ngạo nghễ, anh ta đấm thẳng vào đầu Dương Tiêu.